Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

90 Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan

Update 11/2:

Cũng lâu rồi ko viết, nhưng lại muốn chia sẻ vs mọi người,mọi người có thể xem đây là update hay chia sẻ cũng đc ạ

Từ đêm hôm qua nghe tin mẹ sắp đi thì em lại thấy buồn buồn các thím ạ

Sáng dậy vẫn ăn sáng đi học bình thường, ko có gì hot cả, chẳng qua là vẫn mấy thằng gạ chơi chim pháp và em vẫn cho tụi nó ăn hành, lâu lâu bật facebook lên xem tý rồi lại thôi

Trưa về nhà, cũng đã biết sáng nay ngoại vs các mợ em vào rồi (Từ tối hôm qua thôi các thím ạ). Thấy cổng nhà mở, em dắt xe vào, thấy ngoại em ngồi ngoài phòng khách:

- Con chào ngoại!- Em cúi đầu chào ngoại em

- Ừ, thằng H mới về à?- Ngoại cười nhìn em

- Dạ!- Em cười

- Cất xe rồi vào đây bà ngoại!- Ngoại em khoát tay

- Dạ!

Em dắt vào trong, vào bếp thấy các mợ và mẹ đang nấu ăn:

- Con chào mẹ! Chào các mợ!- Em cúi đầu chào mọi người

- Ừ, H mới về hả?- Mợ cả em hỏi (Mẹ của ông anh em cùng phòng hôm bữa)

- Dạ!- Em cười

- Con lên thay đồ rồi ra ngồi vs bà ngoại đi!- Mẹ em tiến lại, cười

- Dạ!- Em gật đầu

Nhìn mẹ tự nhiên em lại thấy buồn hơn, chẳng hiểu thế nào nữa, gật đầu cái gọn lỏn rồi em bước lên phòng thay đồ, xong ra phòng khách ngồi vs ngoại em:

- Ngoại đến lâu chưa ạ?- Em cười hỏi ngoại

- Bà đến lúc 9h!- Ngoại em ngước lên cái đồng hồ

- Hì!- Em cười

- Thế nào....

Em và ngoại nói chuyện 1 hồi, chủ yếu là hỏi linh tinh, vì emi vừa mới gặp ngoại em đợt trước, ngoại có hỏi em có bạn gái , em bảo chưa thì ngoại em ko tin các thím ạ . Xong ba em về, cả nhà vào ăn cơm, toàn món đặc trưng miền Bắc, thêm cả bánh chưng tết vẫn đang còn (Nói đây mới nhớ nhà em đã bao giờ có món nào kiểu ngọt ngọt của miền Nam vào mâm cơm đâu nhỉ? :-? )

Ăn xong thì em lại ôm quả táo rồi xin phép lên phòng luôn, chẳng hiểu sao hôm nay em thấy mình cứ thụ động thế nào ấy, onl, chat chít, chơi game chán chê (Chat vs gái, gái còn trêu em là em sướng, sướng cái mế) Xong em đi ngủ lúc 2h kém

Chiều cũng khá muộn rồi (Em ko chú ý mấy h) Đang phiêu du thì nghe tiếng đập cửa:

- Anh H ơi! Anh H!- Giọng trẻ con

Em hơi ngạc nhiên, tiến ra mở cửa phòng thì em mới phát hiện ra là nhóc H:

- Nhóc! Sao em lại ở đây?!- Em cười nhìn thằng nhóc hỏi

- Hì!- Thằng nhóc ngước lên cười

- Vào phòng anh chơi ko?-Em hỏi nó

- Dạ có!- Thằng nhóc gật đầu

Em vs nhóc H vào phòng:

- Ngồi đó chơi đi! Đợi anh tý!- Em nhìn thẳng nhóc, tay chỉ vào giường

Nó tiến lại ngồi vào giường, em tiến lại cầm cái đt lên mở khóa rồi đưa cho nó:

- Ngồi chơi tý nhá! Anh đi đánh răng!- Em cười nhìn thằng nhóc

- Dạ!- Nó lại đưa tay lên quẹt mũi, trông hài hài

Em cười cù đầu thằng nhóc, rồi tiến vào phòng tắm:

- Ai đưa em đến đây thế H?- Em nói vọng ra hỏi thằng nhóc

- Dạ mẹ em!- Tiếng thằng nhỏ vọng vào

- Mẹ em đang ở dưới nhà hả?- Em hỏi lại nó

- Dạ!- Thằng nhóc trả lời

Đánh răng rửa mặt xong em bước ra:

- Xuống nhà thôi!- Em nắm vai thằng nhỏ cười

Nó vs em xuống dưới nhà, tiến ra phòng khách, thấy cô B, nhỏ L, nhỏ N đang ngồi ngoài đ, đang ngồi vs bà ngoại, mẹ, và các mợ em (Ko có ba em) . Em tiến ra:

- Anh H!- Nhỏ N thấy em đầu tiên, cất tiếng gọi

- Ừ!- Em nhìn nhỏ gật đầu cười

- Dạ con chào cô!- Em cúi đầu chào cô B

- Ừ, H vừa dậy à con?- Cô B nhìn em cười

- Dạ!- Em gãi đầu cười

Em quay qua nhìn nhỏ L, nhỏ gật đầu cười, em cũng thế

Đoạn rồi em ngồi xuống nói chuyện tý (Ko lâu) Đại ý là cô B khen vs bà là em ngoan ngoãn, hiền lành, lại còn giúp đỡ nhỏ N (Tự hào vãi hĩa hĩa). Đoạn rồi mẹ em đứng lên:

- Thôi có lẽ chuẩn bị nhỉ?- Mẹ em nói

- Ừ- Cô B ngước lên

Xong mẹ quay qua ngoại:

- Mẹ vào bóp nộm dùm con nhá!- Mẹ em nói

- Ừ- Ngoại gật đầu

Rồi tất cả vào bếp, cô B kêu cả nhỏ L và nhỏ N vào phụ, em ghé tai nhỏ N:

- Cẩn thận bể hết bát nhà anh nhá!- Em cười đểu, nói nhỏ

- Hứ!- Nhỏ nguýt em 1 phát

Cô B nhìn thấy, cổ nhìn em cười cười, em cũng gãi đầu cười:

- Anh ơi có trò gì chơi ko?- Nhóc H níu níu áo em

- À... chơi ú tim đê!- Em nhìn xuống thằng nhóc cười

- Dạ!- Nó cười tươi

- Cho em trốn trước đi để anh đi tìm- Em nói vs nó

- Ko! Oẳn đi!- Thằng nhóc lắc đầu, quân tử vãi

- Ừ!- Em cười

Em vs thằng nhóc oẳn và em.... vẫn thua (Tưởng bắt gà đc nó) Nó đi trốn, em đi tìm. Đang nhìn quanh quất thì nghe tiếng xa ba em về. Em chạy ra mở cổng, ba em đánh xe vào sân, xuống xe:

- Ba vừa về ạ!- Em cười chào ba

- Nhà mình cô B đến hả con?- Ba nhìn em, hỏi

- Dạ!- Em gật đầu

Đang đứng đó nhìn ba em bước vào thì:

- Ú!- Giọng nhóc H

Em quay người lại, thấy nhóc đứng ôm áo em từ phía sau, nó lẻn lẻn thế nào lại ra đc đằng sau xe, tài đ' tả đc, nó quay qua nhìn ba em:

- Con chào chú!- Nó nhìn ba em

- Ừ! Chào cháu!- Ba em nhìn nó cười

Xong ba em bước vào trong nhà, đang nhìn nhìn:

- Anh thua rồi! Làm tiếp đi để em trốn!- Nhóc H nói

- À... ừ!- Em gãi đầu

Và cứ như thế mấy ván liền, em tìm nó trốn, em trốn nó tìm, nó thì chạy đi tận đâu đâu em thì chỉ quanh quẩn tại tầng 1, có lúc nó trốn vào trong phòng bếp, em vào tìm đc thì nó cứ chui chui vào để cô B che cho, em giỡn nó 1 tý rồi lôi nó ra, cu cậu cười nắc nẻ, mọi người nhìn rồi bảo 2 anh em hợp nhau các thứ, mà phải công nhận là hợp nhau thật các thím ạ. Đến khi có 1 trận em đi tìm nó, lên lầu thấy cửa phòng ba mẹ cứ khép hờ lại, em nghĩ là nhóc H ở trong này, nhìn vô thì thấy ngoại em đang ngồi vào giường ủi đồ, bên cạnh là chiếc balo to đùng tò mò em bước vô:

- Thằng nhóc kia lúc nãy nó vào mà h hình như nó chạy đâu mất rồi!- Ngoại nhìn lên em cười

- Dạ!- Em cười gật đầu

Em ngồi xuống cạnh ngoại

- Ngoại ủi đồ cho mẹ à Ngoại?- Em hỏi ngoại

- Ừ, bà là mấy bộ cho mẹ con!- Ngoại em nói

Tự nhiên em lại chả muốn đi đâu nữa, ngồi coi bà em ủi đồ. Ngoại đồ xong thì ngoại ko gấp lại, cơ mà ngoại ko gấp hết, Ngoại tự nhiên lựa lựa rồi mới gấp:

- Sao ngoại phải lựa ra thế ạ?- Em hỏi tiếp

- Ừ, bà gấp bộ nào bộ nào lụa, là xong nó ko dính vải bỏ vào trước!- Ngoại em vẫn tiếp tục gấp đồ

-....- Em lặng im nhìn bà ngoại em

- Da 2 mẹ con mày giống hệt nhau!- Ngoại em nói

- Là sao hả ngoại?!- Em hỏi ngoại em

- Da nhạy cảm! Cứ cái gì vào trong vải, mặc ko đúng loại vải hay thời tiết là lại bị dị ứng!- Ngoại trả lời

- Đúng á Ngoại!- Em tròn mắt ngạc nhiên

- Cha bố anh! Nhìn đồ mặc trên người là bà ngoại biết rồi!- Ngoại nhìn em cười

Ngoại nói em mới nhớ, trước h đồ em mặc toàn mẹ em mua, em chưa bao giờ tự tay mua 1 bộ đồ cả:

- Mày thì mẹ mày đúc ra đó rồi! Nước da vs cái sống mũi là giống nhau in đúc!- Ngoại em nói

"Mẹ mày đúc ra đó rồi" Tự nhiên nghe xong câu này rất nhanh, em lại thấy cay mũi, nước mắt như kiểu trực chờ ứa ra ý các thím ạ, em ra khỏi phòng rồi xuống tầng 1, chạy nhanh ra phía sau nhà. Ngồi vào cửa sát mấy cái cây leo, tự nhiên nước mắt cứ trào ra mà ko thể ngăn đc các thím ạ Em lúc đó xúc động mạnh lắm, cố trấn tĩnh lại mình mà khó lắm, em cảm giác như mẹ em đi đâu xa lắm mà ko đc gặp mẹ nữa ý, những lần trước mẹ đi đâu công tác xa thì lại thấy gì cái tự nhiên lại thế này, nghĩ cũng buồn cười mà làm thằng con trai mà cứ lâu lâu lại mít ướt, nhớ mẹ trong khi mẹ đang ở trong kia chứ có đi xa đâu đâu, tự nhiên lại khóc

Nói thêm là hiện h đang có 2 người ảnh hưởng khá lớn đến em hiện tại, người thứ nhất thì có lẽ khỏi phải nói rồi đó là ba em, người thứ 2 là một người anh sinh năm 95, người chỉ dạy em những bước đầu tiên khi em muốn học it, vả dẫn dắt em đến tận bây giờ, người thứ 3 có lẽ là mẹ em, tự nhiên em lại nghĩ đến hôm sinh nhật, rồi những lần làm cho mẹ em buồn (Hồi bé em từng lấy trộm tiền các thím ạ, tất nhiên là chỉ 1 2k ăn thạch hay kem thôi trong khi bánh kẹo đầy nhà thì ko ăn, nhắc lại h thấy xấu hổ quá) Nước mắt em lại chảy ra nhiều hơn. Nói thật đến bây giờ, và trước kia cũng thế, chưa bao giờ em có cái suy nghĩ ai trong đời em có thể thay thế đc mẹ em kể cả V.A, vs em mẹ vẫn là "Number one"

Đang ngồi thừ người ra thì tự nhiên có người đập vào lưng:

- Anh ơi! Ko chơi nữa hả?- Giọng nhóc H

Em quẹt nhanh nước mắt rồi quay đầu:

- Em trốn đi đâu thế?- Em cười nhìn nó

Thằng nhóc tiến lại ngồi cạnh em:

- Anh buồn gì hả?- Thằng nhóc nhìn em hỏi

- Ko có gì đâu!- Em xoa đầu thằng nhóc, nhìn nó cười

- Chứ sao anh lại khóc?- Nó hỏi lại

Em ko nói gì, chỉ cười thôi, tự nhiên thằng nhóc đứng lên đi ra đằng sau em thì vẫn ngồi đó, 1 lát sau, thấy người đập vai mình, em quay nhanh qua và thấy nhỏ L đang đứng đó, cúi đầu xuống cười nhìn em, em cũng cười mỉm lại cái rồi nhỏ L tiến lại cửa ngồi xuống cạnh em:

- Nhóc H nói vs L à?- Em nhìn nhỏ hỏi

-....- Nhỏ cười gật đầu

- Hì!- Em bật cười

- H có chuyện gì thế?- Nhỏ hỏi em

- Tự nhiên mình lại thấy nhớ mẹ!- Em nhìn lung tung

- Nhớ mẹ á?- Nhỏ hỏi giọng ngạc nhiên

- Ừ, ko biết tại sao lại thấy điên điên thế nữa!- Em cười, vẫn ko nhìn con nhỏ, đưa tay lên vuốt đầu

- Hi!- Nhỏ bật cười

- Chắc mình buồn cười lắm nhỉ!- Em quay qua nhỏ L, cười hỏi

- Ko đâu!- Nhỏ L lắc đầu

Em vs nhỏ chả nói gì nữa, 2 đứa ngồi im lặng 1 tý:

- Thôi lên nhà đi! Ngồi đây cũng chả đc gì, lên kiếm cái gì chơi!- Em cười

- Ừ!- Nhỏ gật đầu

Xong em vs nhỏ đứng dậy, đang đi lên thì nghe có tiếng bước chân xuống, sau đó là cả mấy người phụ nữ xuất hiện, em nhìn thấy mẹ em tiến lại nhanh:

- Sao thế con? Sao lại khóc?!- Mẹ em mặt lo lắng thấy rõ, xoa xoa đầu em

Nhìn mẹ như thế em lại muốn khóc, cố kìm nén nó lại:

- Con ko sao đâu!- Em lắc đầu, gạt tay mẹ ra

Xong em cúi đầu, cố lách qua mấy người rồi bước nhanh, gần lên trên nhà thì đụng mặt ba em:

- Con sao thế H?- Ba em nhăn mặt, gằn giọng

- Dạ con....- Em cúi đầu xuống, gãi đầu

- Sao thế hả?- Ba em quát lớn

- Con.....- Em vẫn cúi đầu, nước mắt lại chảy rồi

- Con trai gì như thế hả? Ngẩng đầu lên! Nói!- Ba em quát to hơn

Em biết ba cáu rồi nên ngẩng người lên:

- Sao tự nhiên lại khóc?- Ba em thét lên

- Con... xin lỗi!- Em nước mắt chảy dài nhìn ba em

- Mày điếc à? Hả?- Ba em mắng

- Con xin lỗi ba! Tối con nói ạ!- Em nói nhanh, quẹt nước mắt

Xong em bước nhanh lên phòng, có tiếng đằng sau của những người trong nhà, lên đến phòng em đóng cửa rồi nằm vật ra giường, em lúc này nói thật là đ' hiểu là mình nghĩ cái gì trong đầu mà lại hành động như thế, đang nằm quay mặt vô tường thì nghe tiếng gõ cửa:

- H ơi! Mẹ vào đc ko con?- Giọng mẹ em

- ..........- Em chả nói gì cả

Rồi mẹ em đẩy cửa bước vào, nghe tiếng mẹ tiến lại, mẹ lên giường rồi cúi đầu xuống hôn vào trán em:

- Con ngốc! Mẹ vẫn ở nhà mà, sao tự nhiên lại khóc!- Mẹ xoa đầu em

-............- Em mếu mếu rồi

- Mẹ đi 1 thời gian rồi mẹ về mà! Con nghĩ gì mà lại khóc?!- Mẹ em nói

-.................

- Dzà, dậy nào!

Mẹ đỡ em dậy, rồi ngồi trước mặt em:

- Mình đàn ông gì mà mít ướt thấy sợ!- Mẹ làm bộ nhăn mặt, rồi cười lau nước mắt cho em

- .................- Em lấy tay lau nhanh nước mắt

- Mẹ chỉ đi vài năm thôi! Con cũng tập quen dần đi chứ đâu thể sống vs mẹ cả đời đc!- Mẹ vuốt vuốt mặt em

- ............- Em nhìn mẹ mắt lại đỏ, cố nuốt cục nghẹn vào trong

- Mẹ hứa vài tháng mẹ về 1 lần mà, tự lập dần đi chứ!- Mẹ em cười, vẫn vuốt mặt em

- Dạ!...- Em lúc này đã lên tiếng cơ mà vẫn chưa hết xúc động

- Con phải cứng rắn lên chứ, con cứ thế này mẹ đi làm sao yên tâm đc!- Mẹ em thở dài

- Dạ!....- Em gật đầu

Xong em hít 1 hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh lại, rồi đưa tay quẹt nhanh hàng nước mắt:

- Ừ, đúng rồi! Thế mới là Hoàng Phương chứ!- Mẹ em cười tươi, nhắc lại cái biệt danh của em từ bé đc ghép tên em vs tên mẹ

- Hì!- Em toét miệng cười

- H đi tắm rồi ra ngoài chuẩn bị ăn cơm! Nha!- Mẹ lại cười, nhìn em

- Dạ!- Em gật đầu

Rồi em bước vào nhà tắm, rồi bước ra thấy đồ dọn ra rồi, mọi người và ba lại bình thường lại vs em, ba gọi cho 2 chú bạn thân rồi tất cả nhập tiệc...

P/s: Em có trẻ con, mít ướt quá ko các thím nhỉ? Mọi người cứ gạch đá quăng thoải mái ạ
Share this post
  • Share to Facebook
  • Share to Twitter
  • Share to Google+
  • Share to Stumble Upon
  • Share to Evernote
  • Share to Blogger
  • Share to Email
  • Share to Yahoo Messenger
  • More...

0 nhận xét

:) :-) :)) =)) :( :-( :(( :d :-d @-) :p :o :>) (o) [-( :-? (p) :-s (m) 8-) :-t :-b b-( :-# =p~ :-$ (b) (f) x-) (k) (h) (c) cheer

 
© 2014 Truyện Ngắn Voz, Truyện Cười VOZ, Tâm sự VOZ,Truyện Tình Yêu VOZ
Designed by BlogKeyCrack Cooperated with JerrySmile | Distributed by Key Crack

Released under Creative Commons 3.0 CC BY-NC 3.0
Posts RSSComments RSS
Back to top