Sáng hôm qua em vẫn đi học bình thường các thím ạ, ko bị úp sọt hay gì cả:
- Ê H, chiều đi hát ko?
- À........ Hôm nay tao có việc rồi, tụi bay đi đi- Em cười
- Việc gì, nó vì gái quên ae rôi!- 1 thằng nhìn em vs thái độ kỳ thị
- Ờ........Ông đc đó!- 1 nhỏ lacoste
- Gái đâu, chiều nay bận thật mà!- Em nhăn mặt
- Việc gì?
- Hôm nay nhà tôi có khách!
- Mày ko đi kệ mày, đóng tiền đi!
- CLGT?- Em ngớ người
- Thế h thích đóng hay thích đấm- 1 thằng nghiến răng, bẻ tay
- Này!- Em sị mặt, đau xót đưa cho bọn nó 200k
5h,chiều:
- Mẹ! Con nói nè!
- Gì đấy?
- Tý... Con dẫn bạn con đến chào mẹ vs ăn cơm nhà mình nha
- Bạn nào? Gái à?- Mẹ em cười
- Dạ! Hì!- Em gãi đầu
- Gớm, coi cái mặt kìa! Đc rồi ông!
- Mẹ hay quá! Hề!
- Thôi khỏi khen đi!
- Hề!
Em lên phòng gọi điện cho gái:
- Em nghe anh!
- È hèm! Đang làm gì đấy?- Em nói giọng ồm ồm
- Dạ, thưa ngài! Thảo dân đang nấu ăn ạ, Hi!
- Giống phim Tàu quá nhể? Hề! À mà, anh bảo nè!
- Sao anh?
- Tý sang nhà anh ăn cơm há!
- Ủa, anh hỏi mẹ rồi hở?
- Ừ!
- Hihi, Dạ! Mà mấy h?
- Khi nào anh gọi thì sang hén!
- Dạ!
Em ngồi vênh râu, tưởng tượng đến cảnh mẹ chồng nàng dâu
Và nếu chỉ dừng lại ở đó thì sẽ có 1 review vui vẻ cho các bác, nhưng đời chả bao giờ ai biết đc chữ ngờ
5h30, mẹ đang nấu ăn thì bỗng có đt, thấy nói vs ai đó rồi mẹ lên lầu thay đồ:
- Con chờ mẹ 1 tý mẹ về liền!
- Mẹ đi đâu dzậy?
- Hôm nay công ty tổ chức tiệc chiêu đãi mẹ sinh nhật, chờ mẹ 1 tý ha!
- Dạ... À mà mẹ để con nấu phụ mấy món kia nhá!
- Ừ, cơ mà cẩn thận đấy! Để mấy món khác về mẹ nấu
- Dạ!
Thế là em xắn tay lên vào bếp vs 1 niềm háo hức dâng trào, vừa nấu vừa hát, nấu xong mấy món đơn giản xong, chạy ra đường mua 1 lẵng hoa và 1 cái bánh sinh nhật, gọi cho gái:
- Đợi tý nha, mẹ anh lên cty tý rồi về!
- Dạ, em biết rồi!
Nhưng rồi, cái cảm giác phải chờ giống như hồi tiểu học chờ ba mẹ đến đón lại xuất hiện trong căn nhà. Nhưng lần nó kéo dài lâu hơn rất nhiều, 6h, 7h, 7h30 thời gian cứ chầm chậm và em vẫn ngồi đó đợi mẹ ở cái ghế salon ngoài phòng khách, cảm giác lo lắng dâng trào. Gọi điện thì mẹ ko nghe máy. cũng chẳng có 1 cuộc gọi về nào từ mẹ cả. Đến 8h, gái gọi:
- Sao rồi anh?
- Mẹ anh vẫn chưa về, ko biết sao lâu thế!
- Chắc mẹ bận gì rồi, rồi anh ăn cơm chưa?
- Anh chưa!
- Ăn cơm đi chứ!
- Ừ, anh đợi mẹ tý rồi ăn luôn! Hì!
- Anh ăn đi chứ, ko em giận đó!
- Ừ, anh ăn h đây!
- Ăn đi nha!
- Ừ............
Cơ mà em vẫn ngồi đó, ko gian vẫn yên tĩnh đến sởn cả gai ốc, chỉ có tiếng còi và tiếng động cơ xe thỉnh thoảng vọng vào, em vừa giận mẹ vừa lo, giá như lúc đó có tiếng xe của mẹ đậu ở trc cổng. Từng cuộc gọi điện, từng tin nhắn đc gửi đi nhưng ko có hồi âm về, em cảm giác như lúc đó mình đang tìm kiếm 1 cái gì đó vô định vậy, cứ hy vọng rồi lại hụt hẫng khi có tiếng còi ô tô vang lên gần nhà, trong đầu em lúc này đang hỗn loạn vs nhiều cảnh tượng mà em tưởng tượng ra. 9h, gái gọi:
- Anh nghè nè!
- Mẹ anh về chưa?
- Chưa!
- Thế anh ăn cơm chưa?
- Ừ, anh ăn rồi!- Em dóc tổ
- Có cần.... Em sang đó ko anh?
- Thôi, 20/10 ở nhà vs mẹ đi! Hì!
- Nhưng anh.....
- Anh ko sao đâu, à mà V.A này..........
- Sao anh?
- Cho anh..... xin lỗi ha!
- Sao phải xin lỗi!
- Ừ, anh thất hứa!
- Hì, có sao đâu anh! Thôi anh nghỉ đi ha! Tý mẹ anh về đó, đừng lo!
- Ừ, bye em
- Bye anh, yêu anh nhiều! Hì!
Em mỉm cười, đc nói chuyện vs gái làm em vơi bớt đi phần nào sự lo lắng và hụt hẫng, vào lấy cơm ăn, mâm cơm đáng lẽ sẽ rất ngon lành trong không khí vui vẻ nhưng sao h thấy khó nuốt quá.....
Em nhai qua loa rồi lại tiếp tục đợi, thời gian lại trôi chầm chậm như cái bản chất của nó, và vẫn là cảnh tượng yên tĩnh đến khó chịu bao trùm lấy nỗi lo lắng và sự giận dữ trong lòng em, mắt vẫn hướng ra, tay vẫn cầm cái đt luôn trực chờ 1 cuộc gọi hoặc 1 tin nhắn hồi âm, nhưng.... nó ko đến
Đến hơn 10h, em lo quá rồi, nếu ko gọi đc thì em sẽ chạy ra đường tìm mẹ, tiếng tút tút vang lên:
- Con đợi mẹ 1 tý, mẹ về liền ha!
Lần này mẹ bắt máy, nhưng sao em thấy khó chịu khủng khiếp, chẳng 1 lời dạ vâng em tắt máy rồi đi lên phòng. Lấy hộp quà mà em mua hôm qua. chạy xuống vứt lên bàn, lẵng hoa, cái thiệp cùng cái bánh có dòng chữ viết bằng kem dâu "Chúc mừng sinh nhật Mommy ^^"
Em lên phòng ngồi nhìn ra cửa sổ, tầm 11h hơn nghe tiếng xe mẹ về, ừ mẹ đã về! Mẹ vẫn an toàn, nhưng những món ăn chúc mừng sinh nhật h đã nguội lạnh, cái bánh sinh nhật vẫn chưa đc cắt, ko gian của căn nhà đáng lẽ ra đã nô nức tiếng cười thì lại bị câm lặng nãy h. Còn em à? Hụt hẫng!. Cảm xúc duy nhất còn tồn tại trong con người em lúc đó
Em trùm chăn kín mít, nghe tiếng của mẹ:
- Mẹ vào đc ko?
Em ko trả lời, để cho mẹ biết rằng em đã ngủ. Mẹ bước vào phòng và ngồi xuống, mẹ ngồi đó 1 hồi vừa vuốt tóc em, rồi mẹ bước ra
1 hồi sau thì có tin nhắn, là mẹ em: "Cho mẹ xin lỗi nhé, đừng giận mẹ!"
Em cười khẩy, cơ mà nước mắt tự nhiên ứa ra, quá thất vọng! Nỗ lực của em!. Em trc h chưa hề làm cái gì mà chưa đc đền đáp cả! Tại sao nó lại bị đổ vỡ mà người làm nó đổ vỡ lại là... mẹ em chứ?
Em nằm đó, suy nghĩ mông lung, bỗng có tn, là gái:
- Mẹ anh về chưa?
- Ừ, về rồi!
- Anh ngủ đi ha! Đừng rep tin này nha! Yêu anh
................................................................................ ....
Sáng hôm sau, tâm trạng cũng chả khá gì hơn, đánh răng rửa mặt xong em bước xuống nhà, mở tủ lạnh ra uống cốc nước,vẫn nguyên cái bánh sinh nhật hôm qua, ngó lên bàn ăn thì cũng thấy phần ăn sáng của mình ở đó rồi, cơ mà chả quan tâm, xách balo ra ngoài:
- Ko ăn sáng hả con?- Mẹ em gọi lại
- Dạ, con ko đói! Lên trường con ăn cũng đc
- Ừ, mà này
- Dạ!...........
- Hôm qua có mấy người bạn mẹ cứ nhắc con suốt đấy, bảo mẹ sao ko cho con đi cùng, có cô B mẹ bé N nữa đấy, con ko đi ko đc thấy con bé L- Mẹ vui vẻ vs em
- Mẹ vui ko ạ?- Em cố cười hỏi mẹ
- Ừ... Khá vui! Cơ mà ko ở nhà....
Mẹ chưa nói hết câu em nói luôn:
- Mẹ vui còn con thì rất buồn mẹ ạ- Em cười khẩy, điệu cười trong sự uất nghẹn
Nói rồi em bước ra khỏi nhà, phóng xe ra khỏi đường.............
P/s: Em lúc này cảm xúc ko đc tốt lắm các thím ạ











0 nhận xét