Nói chung là cũng chả biết diễn tả bản thân lúc này thế nào
Em rất cảm ơn các thím đã góp ý
À quên! Còn 1 số người góp ý theo cái kiểu "Còn bố mẹ" ạ! Thì nói thật em đang trong tâm trạng thế này em cực kỳ bực mình, các thím đừng nghĩ em vì chuyện này mà tự tử, đi bụi đời hay chích hút :v,.... Em cũng ko phải loại ngu đến mức đó đâu, "Học để lo cho tương lai" thì cái đó em biết lâu rồi ạ
Lan man thế đủ rồi, h mình vào vấn đề chính ạ
Chiều nay đi học thêm về, vừa vào nhà thì thấy ba mẹ đang ngồi xem tv (Mấy ngày hôm nay cuối năm nên ba mẹ đi suốt, đến lúc ba mẹ về thì em đã ngủ mất tiêu rồi):
- Chào ba mẹ con đi học về!- Em cúi đầu
- Ừ, mời về hả con?- Mẹ em cười nhìn em
- Dạ!- Em gật đầu
Xong em bước lên lầu, thay đồ xong, như thường lệ em với tay mở nguồn cái laptop, tính xuống nhà ôm lon nước ngọt, xuống bếp vừa mở cái tủ lạnh ra:
- H ơi!- Giọng mẹ gọi ở trên phòng khách
- Dạ!- Em ngoảnh đầu lên
- Lên đây ba mẹ hỏi cái này!- Mẹ em nói
- Dạ!
Em với tay lấy cái cốc, ôm luôn lon coca lên trên, đặt lon nước lên bàn, ngồi xuống cạnh mẹ em:
- Chi vậy ba?- Em nhìn ba em
Ba em xách ra từ dưới ghế đối diện 1 hộp quà:
- Bạn con đến tặng đó!- Ba em cười
- Thằng L à ba?- Em hỏi
Ba em lắc đầu:
- Của con gái!- Mẹ em nói
- Con gái? Tên gì mẹ?- Em ngơ ngơ
- Con nhỏ đến chào ba mẹ! Hỏi con có nhà ko? Biết con đi học thế là nó gửi lại hộp quà rồi xin phép về! Ba mẹ chưa kịp giữ!- Mẹ em nói
- Trông nó thế nào?- Em liếm mép
- Cao cao, da trắng! Tóc nhuộm hoe mà dài lắm!- Mẹ em nói tiếp
- Ko phải V.A à mẹ?- Em hụt hẫng
- V.A mẹ biết chứ!- Mẹ em lắc đầu cười
Mẹ nói cũng đúng nhỉ? Em đoán ra đc con nhỏ này là ai rồi! Nhưng h em dám khẳng định em chả còn tý cảm xúc nào vs V nữa, đúng là thứ gì quý giá khi mất đi mới biết những thứ xung quanh chẳng là gì, bây giờ thì em mới học đc cách "Phũ" vs nhỏ V
- Ba ko biết con bé đó là ai! Dù con còn nhỏ nhưng con làm thế ko đc đâu!- Ba em nói
- Con làm gì ạ?!- Em ngơ ngơ nhìn sang ba
- Mẹ thấy con bé V.A nó cũng ngoan, xinh, chưa nói yêu đương gì nhưng 2 đứa mến nhau thì nên thật lòng vs bạn con ạ!- Mẹ em tuồn luôn 1 tràng
- Ơ con làm gì đâu!- Em nhìn sang mẹ, tròn mắt gãi đầu
- Thế con bé lúc nãy là ai?- Mẹ nheo mắt hỏi em
- Bạn bình thường thôi ạ!- Em gãi đầu lia lịa
- Thái độ của con mấy hôm nay rất khác! Ko phải là vì con bé đó sao?- Mẹ em hỏi tiếp
- Ko ạ! Mà thái độ con sao mẹ?- Em hỏi lại mẹ
- Ba mẹ muốn con sống trách nhiệm hơn! Đừng đứng núi này trông núi nọ! Gieo nhân nào gặp quả nấy thôi con trai ạ! Con cũng lớp 11 rồi, xác định dần đi!- Ba em chêm vào mấy câu luôn
- Ba mẹ đang nói gì thế ạ?- Em hơi khó chịu, nhăn mặt gãi đầu
- Mấy ngày hôm nay con có vẻ nói ít hơn,có vẻ buồn buồn, hay đi ngủ sớm! Có gì nói cho mẹ nghe, mẹ gỡ dùm cho! Đi! Vào phòng rồi chia sẻ cho mẹ!- Mẹ em đứng dậy, ngoắt tay em
- Ko cần phải thế đâu! Ngồi xuống để anh nói chuyện vs con đc rồi!- Ba em cười, kéo tay mẹ em xuống
Mẹ em ngồi xuống ghế tiếp, em cũng hiểu mẹ định nói chuyện riêng vs em về chuyện tình cảm:
- Nào! H thì có gì kể cho ba nghe xem!- Ba nhìn em cười
Em thở hắt ra phát chuẩn bị tinh thần:
- Là thế này ạ!....
Thế là em kể tất cho ba mẹ nghe, tất nhiên là ko kể lý do vì gái lại biết chuyện em vs nhỏ V, chỉ nói lý do gái đòi chia tay thôi:
- Thế mà ba mẹ cứ nghĩ con bắt cá 2 tay!- Mẹ nhìn em cười
- Hề!- Em gãi đầu cười toe
Nghĩ cũng buồn cười, mẹ lại nghĩ mình là thằng nông dân:
- Con biết gia đình V.A có chuyện gì ko?- Ba em hỏi
- Con ko biết ạ!- Em lắc đầu
- Con ko tìm hiểu kỹ chính là sai lầm của con đó!- Ba em cười
- .....- Em ngơ ngơ chả biết nói gì
- Ba nghĩ ba hiểu V.A! Nó đang tự ti về hoàn cảnh nhà nó! Nó nghĩ so vs nhà mình thì nó ko xứng đáng!- Ba em nói
- Ba nói kỹ hơn đc ko ạ!- Em hỏi
- Cũng như ba hồi sinh viên thôi! Nông nổi! Nghĩ mình ko xứng đáng! Thay vì cố gắng chứng minh cho bà ngoại con thấy thì ba lại chọn cách bỏ ra nước ngoài!- Ba em cười
-.............
- V.A nó biết nghĩ đấy! Còn biết suy nghĩ đến việc tìm đứa con gái khác nó cho là xứng vs con hơn nó thì ba nghĩ bé V.A là 1 người rất tốt bụng! Nhưng tốt bụng kiểu trẻ con thế là ko đc!- Ba em lắc đầu
-.................- Em há hốc mồm
- Thứ 1, đây là đời thực ko phải là phim, thứ 2, gia đình mình ko có khái niệm "Đánh giá gia cảnh" thứ 3, bọn con còn là học sinh! Ko có vấn đề gì nó ảnh hưởng ghê gớm đến mức khiến con bé phải làm như thế cả!
Em ngớ cmn người luôn, nghe ba em phân tích, ba nhấn mạnh từng câu chữ luôn
- 2 đứa giận nhau mấy ngày rồi?- Mẹ hỏi em
- Dạ... từ hôm thứ 7!- Em nuốt nước bọt
- Cũng đủ thời gian để con suy nghĩ rồi! Tư tưởng con thế nào? Mẹ hỏi thật! Con có tình cảm vs con bé V ko?- Mẹ em hỏi
- Dạ ko!- Em lắc đầu lia cmn lịa
- Thật ko?- Ba em hỏi
- Dạ thật!- Em gật đầu
-/.............
- Thế h con phải làm gì h ba?- Em liếm mép hỏi ba em
Ba em đứng dậy, tiến lại phía em:
- Con phải nắm bắt đc những thứ con cần có! Mà tư tưởng là điều quan trọng nhất! Kiếm thằng bạn mà nói chuyện vs nhau! 2 đứa sẽ dễ nhận ra cảm xúc, dễ chia sẻ hơn đó!- Ba em cười
- Dạ!- Em gật đầu
- Con cần thay đổi bản thân nếu muốn giữ những thứ như thế này! Phải tỏ ra mình người lớn hơn!- Ba em nói
- Chỗ nào ba?- em hỏi ba
- Cái đó con phải rút ra dần! Nhưng ba nhìn thấy ở con 1 khuyết điểm! Con quá ngạo man và tự mãn về bản thân!- Ba em nhăn hí trán
Nói xong ba em bước vào trong luôn, em chưa kịp hỏi gì:
- Này! Thử đi! Mẹ nghĩ V.A nó yêu con thật đấy!- Mẹ em xoa đầu em
- Dạ!- Em gật đầu
- Cố gắng đi! Có gì mẹ hứa mẹ sẽ gặp mẹ V.A! Nói chuyện của 2 đứa!- Mẹ em cười
- Thật á mẹ?!- Em tròn mắt,
- Ừm!- Mẹ em cười gật đầu
- Con cảm ơn mẹ ạ!- Em cười toe, nói nhanh như cmn gió
- Con mẹ còn trẻ con quá!- Mẹ em cười xoa đầu
.....................
P/s: Có hy vọng từ voz và ba em rồi
P/s2: Ba em nói thế là sao ạ? Trước h em có làm gì đâu?











0 nhận xét