Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

28 Tưởng nhầm gái hư đc nhầm gái ngoan

Update và h em đang nằm nhà :
Sáng nay là 1 buổi sáng tệ hại vs em các thím ạ. ĐM cuộc đời
Em đang phiêu du vs Payphone của Maroon 5 thì có thằng chạy vô như ăn cướp:
- Anh H, Anh H đây rồi
- Cái gì thế?- Em gỡ heardphone xuống
- Mày biết gì ko?
- Cái gì?
- Hôm qua tao xin đc số 1 em trong đám bạn V.A ý, đêm qua nhắn tin rủ đi chơi h em nó đồng ý rồi này, ha ha- Mặt cu cầu trông hớn hở thôi rồi
- Kệ mm, nói vs tao làm éo gì
- Cái đm chia sẻ mà vô tâm dữ mày- Thằng bé có vẻ hụt hẫng
- Ờ, cơ mà nhắc mày nhớ là cẩn thận bị chăn
- Chăn đ' gì? Tao thấy em ấy ngây thơ bm
- Thằng ngu, ngây thơ vô số tội à? Con gái bây giờ nó ranh lắm
- Thế bạn gái mày cũng thế à?
- Ê, gấu tao khác nghen mày!
- Đó, thế nên chú đừng có xóc xỉa anh nhá!
- Kệ mm
- Ê sao đó?
- Chả sao cả!
- Có gì nói nghe xem!
- Để tao yên tý đi, có gì tao nói sau
- Ừ...
Tâm trạng em lúc đó tự nhiên bất an lắm các thím ạ, gần đây ko hiểu vì sao mà cứ cuối tuần là lại có chuyện xảy ra vs em. Cộng thêm cái vụ nháy máy hôm qua nữa thì em càng lo hơn, tự nhiên thấy chẳng hứng thú gò vs mấy cái trò của tụi bạn nữa
Và cuối cùng cái linh cảm của em nó là đúng các thím ạ , số em dạo này như ý.
Ra về, đang đi gần hết ngã tư chuẩn bị rẽ trai để qua đường (Phải đi qua 1 cái hẻm khá nhỏ và ngắn, vì chui vào đây thì sẽ về nhà nhanh hơn) Đến lúc em chuẩn bị ra đến cái đường lớn hơn thì....:
RẦM!
1 con wave alpha màu trắng (Em đoán thế, vì em nhìn đc cái đèn xe) lao ra tông thẳng vào bánh xe em, em luống cuống quá, người thì nhảy kịp còn xe thì ngã ngửa, và sau đó có 1 chiếc dream nữa lao đến, trong đầu em lúc đó chỉ xác định đc câu này thôi các thím ạ "Thôi xong, bị úp tại đây cmnr"
Và sau đó là khoảng 5 6 đối tượng đối tượng thanh niên manh động vây lấy em, 1 thằng cầm cái tuýp sắt giơ lên định vụt, em theo phản xạ đưa tay ra đỡ và.
- A...- Em đau quá ôm tay
Sau đó là 1 cú vụt ngang ống giò em của thằng đằng sau, em khụy xuống. Cả đám kia nhảy vào dẫm đạp em ko thương tiếc, em thấy hình như em ăn 1 giày của thằng cờ hó nào đó vào mặt. Thấy rát rát, thêm 2 cú sút vào ngang mặt, vâng rất đẹp! Em đưa tay ra đỡ đc 1 phát, còn 1 phát heardshot cmnl, em cảm nhận thấy sống mũi nhức nhức, cái mùi tanh tanh xốc lên tận óc, 2 đạp vào lưng. Đúng lúc đó thì các nhà xung quanh chạy ra, bọn kia vội lên xe vọt về:
- Có sao ko con?- 1 người lại đỡ em dậy hỏi
Lúc này là cả 1 đám người đang vây quanh em, đỡ em vào trong. Người ta cứ hỏi dồn dập "Có đau lắm ko?", "Có chỗ nào bị làm sao ko?" Em đau quá chẳng nói đc lời nào, chỉ khẽ lắc đầu, đỡ em vào trong nhà xong 1 người lấy cái khăn và bắt đầu thấm cho em, 1 con nhỏ bước ra, đưa cho em cốc nước. Em lúc này đau quá nên chẳng chú ý gì nhiều. Siro dâu bắt đầu từ mũi tuôn ra nhỏ xuống cái áo đồng phục, en đưa tay quẹt, nhấp 1 ngụm nước. 1 hồi sau thì em cũng bình tâm lại, điều đầu tiên em làm là nói lời cảm ơn:
- Con cảm ơn mọi người ạ
- Có gì đâu con. Mà sao lại bị tụi nó đánh thế này?- 1 cô hỏi em
- Dạ, con không biết1
- Thế con có gây thù vs ai ko?
- Dạ, ko cô
- Khổ, học sinh ngây thơ chứ biết gì đâu, ko biết con cái nhà ai mà mất dạy thế
- Thôi con nghỉ ngơi chút đi, để bôi thuốc xong mà về!
- Dạ....
1 bầy già trẻ gái trai nhìn em chỉ trỏ, em cũng hiểu đc nên chả bất ngờ hay phản ứng gì
- Bé Th cầm thuốc ra bôi cho anh đi!
- Dạ...
Con nhỏ lúc nãy bước ra, em chú ý hơn vs nhỏ này, mặc áo dài chắc là cũng vừa đi học về, em chỉ chú ý thế thôi chứ lúc đó chả có tý cảm xúc nào mà tia vs ngó cả:
- A....- Nhỏ thấm oxy già vào tay, em đau quá réo lên
- Đau lắm hả?- Nhỏ hỏi
- Ko sao đâu, đau tý thôi bạn!
- Bạn lúc nãy làm gì mà tụi kia đánh thế?
- Mình ko biết!
- Thế bạn biết tụi nó hok?
- Ko bạn!
- Mình đi học về ngang qua đó, thấy bạn bị chặn đường nên chạy về kêu người về đây luôn
- Hì, cảm ơn ha!
- Ko có chi đâu! Mà hình như bạn ko phải người gốc Nam
- Ừ, ba mẹ mình người Bắc cả! Mà bạn sinh năm bao nhiêu thế?
- Mình 96
- Hì, thế thì phải gọi bằng chị rồi, em sinh 97
- Ừm, thế học LHP hở?
- Dạ.... Chị học ở đâu?
- Chị học NTH
- Xa dữ dzậy?
- Ờ, nhà chị mới chuyển đến đây mà!
- Dạ...
Ngồi chém gió vs nhỏ kia cũng quên đau tý, 1 hồi thì bác trai đi ra, chồng của cô lúc nãy:
- Ba mẹ con có nhà ko? Gọi đt cho ba mẹ đến đốn đi
- Dạ ba mẹ con đi làm cả rồi bác!
- Thế vào ăn cơm vs bác luôn đi con!
- Dạ thôi, con cảm ơn! Cả nhà cứ mời cơm đi con ngồi nhờ đây 1 tý rồi con xin phép về ạ!
- Thôi vào ăn cơm luôn đi, tý nữa chỉ nhà bác đưa về! người thế này tý đi sao nổi
Em từ chối 1 hồi rồi bác bảo:
- Đưa sđt ba mẹ con đây
- Dạ...- Em chả dám cãi, khéo lại phật lòng người ta thì chết. Rút đt ra bấm số mẹ cho bác kia
- À bác ơi!
- Sao?
- Con nhờ bác nói vs mẹ con là con bị té xe bác nhé! Đừng để mẹ con biết con bị đánh!
- Ờ rồi!
-Con cảm ơn bác!
Thấy bác kia nói gì đó vs mẹ 1 hồi rồi bảo:
- Mẹ con đi ra BD rồi, h vào ăn cơm đi rồi chờ mẹ con về!
- Ơ... Dạ!
Em bước vào trong nhà, ngôi nhà ko rộng bằng nhà em, nội thất hay đồ dùng trong nhà cũng chả đc sang trọng hay tiện nghi như nhà em. Nhưng bước vào nhà em tự nhiên lại trào lên cái cảm giác mà trc h em chưa từng có các thím ạ, thấy lòng mình tự dưng háo hức chờ trực bữa cơm đc ăn ké lắm
Bác kia đưa cho em 1 cái áo rồi bảo:
- Rửa ráy rồi thay áo đi con!
- Dạ, con cảm ơn!
Em vào rửa ráy thay quần áo xong bước ra, sờ sờ lên cổ thì... ôi thôi! Cái vòng bạc em đeo vào ko khéo đứt rồi rơi ra đâu đó ngoài kia rồi, cái đồng hồ em đeo nó cũng éo còn nguyên vẹn nữa. Kệ mệ nó, ko phải nằm viện là may rồi!
Em ra phụ mọi người bưng chén đũa lên, dù 2 bác bảo em cứ lên trên ngồi. Xong cả nhà ngồi vào mâm cơm:
- Ăn tự nhiên đi con, cơm canh chắc ko bằng đc ở nhà con nhỉ?
- Dạ ko đâu cô, thế này là ngon rồi ạ! Con mời cả nhà ăn cơm ạ!
Em ăn cũng khá nhiều các bác ạ, cơ bản là khá đau nên ăn như thế cũng là khá rồi! Đồ ăn thì ko có nhiều như ở nhà nhưng cũng vừa đủ, bù lại ở đây có bữa ăn trưa có cái gia vị mà nhà em rất khó để có dó là không khí vui vẻ của 1 gia đình, đã từ lâu rồi em chưa mấy khi đc ăn trưa cùng đầy đủ ba và mẹ, trc h em là 1 thằng muốn gì cũng đc nhưng lại rất khó có đc điều đó. Vẫn biết ba mẹ rất yêu thương em nhưng vì đặc thù công việc nên ba em chả mấy khi về nhà đc, hiểu đc cho ba mẹ nhưng ít nhiều em cũng bị hụt hẫng và tủi thân. Bữa cơm trôi qua trong không khí khá là vui vẻ, 2 bác kia có hỏi về gia đình em, em thì cứ hỏi gì khai nấy
Ngồi đến tầm 1h kém thì xe của mẹ em đỗ ở ngoài ngõ, mẹ em chạy thẳng vào nhà nước mắt ngắn dài:
- Bị sao ko con?, trời ơi!
Mẹ cứ khóc và hỏi loạn xạ cả lên, em bực mình:
- Mẹ thôi đi đc ko? Con có bị làm sao đâu chứ!
Khuôn mặt mẹ em bỗng dãn ra, nín lặng. Em thấy hơi bất ngờ nên vội đỡ lời:
- Con xin lỗi, tại mẹ cứ hỏi loạn cả lên làm con khó chịu! Con ko sao đâu mẹ xây xước tý chút thôi!- Em cười vs mẹ
- Ừ... Mà bị sao mà xe đâm thế con?
- Dạ... Con qua đường mà ko nhìn đường nên.... hì
Mẹ em cảm ơn 2 bác kia rối rít, ngồi lại nói chuyện 1 tý rồi em chào cả nhà về:
- Con chào cả nhà ạ, hôm nào con đến chơi trả áo sau ạ, hì- Em nói đùa vs 2 bác kia
- Ờ, nhớ trả cái áo mồi cho bác nhá!- Bác đùa lại em
- Dạ... hì!
- Cảm ơn cả nhà, em về đây ạ- Mẹ em nói
- Ừ, về nhé!
- Em về chị T ạ- Em chào nhỏ kia
- Ừ....
- Cô về con nhé!- Mẹ em chào nhỏ
- Dạ, con chào cô
- Ừm...
Đi xe về, em nói với mẹ:
- Hôm nào mình đến cảm ơn đi mẹ. Họ tốt quá
- Ừ, con thích thì mình đi
- Mẹ biết gì ko?
- Gì con?
- Lâu rồi con mới đc ăn 1 bữa cơm vui như vầy đó!- Em lúc đó tự nhiên lại thấy
- Mẹ xin lỗi....
- Ơ, con có trách gì mẹ đâu mà mẹ xin lỗi, con xin lỗi, con ko có gì đâu mẹ ạ, con hiểu đc cho bố mẹ mà!
- Ừ....- Mẹ em cười
................
P/s: Lúc nãy ko h mới thấy đau các thím ạ Type mất 3 tiếng đồng hồ, h tính sao đây các thím? H mới thấy ức
Share this post
  • Share to Facebook
  • Share to Twitter
  • Share to Google+
  • Share to Stumble Upon
  • Share to Evernote
  • Share to Blogger
  • Share to Email
  • Share to Yahoo Messenger
  • More...

0 nhận xét

:) :-) :)) =)) :( :-( :(( :d :-d @-) :p :o :>) (o) [-( :-? (p) :-s (m) 8-) :-t :-b b-( :-# =p~ :-$ (b) (f) x-) (k) (h) (c) cheer

 
© 2014 Truyện Ngắn Voz, Truyện Cười VOZ, Tâm sự VOZ,Truyện Tình Yêu VOZ
Designed by BlogKeyCrack Cooperated with JerrySmile | Distributed by Key Crack

Released under Creative Commons 3.0 CC BY-NC 3.0
Posts RSSComments RSS
Back to top